Chỉ đọc, xin đừng bình luận

Thảo luận trong 'Cuộc sống muôn màu' bắt đầu bởi dontsayloveme2, 26/8/13.

  1. dontsayloveme2

    dontsayloveme2 Thành viên kỳ cựu

    Tham gia ngày:
    10/6/13
    Bài viết:
    777
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    1.
    Với thâm niên 60 năm trong nghề, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 cho rằng thị trường âm nhạc Việt Nam hiện nay chỉ có giải trí. Ông nói: Việt Nam hiện tại chỉ có giải trí, không có nghệ thuật. Bây giờ, nhạc để xem nhiều hơn là để nghe. Người ta làm giải trí kiếm tiền, coi qua rồi bỏ chứ hiếm người tâm huyết làm nghệ thuật. Điều này khiến tôi buồn lắm vì con đường nghệ thuật của mình không có những người chung chí hướng để làm tốt vai trò nghệ sĩ.- So với thế hệ trước như ông, giới ca - nhạc sĩ Việt hiện nay có gì khác biệt đáng nói?
    - Hồi xưa, người nhạc sĩ viết ca khúc từ những cảm xúc thật của họ, họ viết ra để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cho mọi người chứ họ không viết nhạc để bán. Còn bây giờ, nhạc sĩ viết nhạc theo yêu cầu đơn đặt hàng nên âm nhạc không có hồn, không có cảm xúc thật của người sáng tác.
    Ca sĩ bây giờ đa số chỉ chú trọng ăn mặc, make-up cho đẹp và lên sân khấu hát thì sau lưng có một đám múa. Nhưng ít chú trọng đến xúc cảm âm nhạc, không để tâm hồn vào bài hát.
    Hồi xưa, có những giọng ca còn để tiếng đến bây giờ như Lệ Thu, Thanh Thúy, Thái Thanh… nhưng bây giờ những ca sĩ hát giọng tốt đếm trên đầu ngón tay, đã vậy lại bị vướng vào kỹ thuật thanh nhạc.
    Tôi nói có lẽ sẽ đụng chạm đến những người học thanh nhạc. Người ca sĩ học thanh nhạc hát phải phát âm cho tròn chữ, và cố gắng đưa giọng mình cho tròn trịa, giọng ngân cao vút… nhưng quá mải lo kỹ thuật nên hát không có cảm xúc!
    [TABLE="class: tplCaption, align: center"]
    [TR]
    [TD][​IMG]
    [/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="class: Image"] Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9.
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    - Theo ông, những ca sĩ được phong hàng diva như Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh, Trần Thu Hà có bị vướng vào kỹ thuật thanh nhạc?
    - Thanh Lam, Mỹ Linh giọng hát rất đẹp, cái gì cũng tốt nhưng đều bị vướng kỹ thuật thanh nhạc nên nhiều lúc nhạc cảm không có, tâm hồn bài hát không có. Hồng Nhung hát tốt hơn Mỹ Linh, Mỹ Linh tốt hơn Thanh Lam.
    Đơn cử, nghe Thanh Lam hát bài Cô đơn của tôi, tôi buồn lắm! Nó không ra cái cô đơn, thua một ca sĩ nghiệp dư hát vì hát không có hồn dù giọng đẹp thiệt! Thanh Lam hát những bài sâu lắng nhiều khi đóng kịch nhiều hơn là hát. Mà đóng kịch phải như người diễn viên, người ta nhập hồn vào vai diễn đó, ví dụ Kim Cương trong Lá sầu riêng, cô là nhân vật cô gái đau khổ tên Tâm chứ không phải là nghệ sĩ Kim Cương, phải quên Kim Cương đi! Ca sĩ cũng phải hát 'nhập vai' như vậy mới ra ca sĩ.
    Trần Thu Hà thì khôn hơn, biết cách lợi dụng kỹ thuật để áp dụng. Nhưng mấy người được như Trần Thu Hà? Người nào cũng phô trương, tôi phải hát giọng cao tới nốt đó tôi mới là ca sĩ, còn hát chưa tới thì chưa phải là ca sĩ. Cái đó là sai lầm tai hại vô cùng và không ai chấp nhận.
    - Hai nữ ca sĩ đang nổi tiếng nhất trên thị trường hiện nay là Mỹ Tâm và Hồ Ngọc Hà, ông đánh giá tài năng của họ ra sao?
    - Mỹ Tâm chỉ hát nhạc Pop bình thường thôi, nhưng được cái là sáng sân khấu, xử lý bài hát chính xác. Mỹ Tâm cũng có những ca khúc hát không tới, gặp bài nào hát tới mới hay, như Cây đàn sinh viên, Ước gì... Mỹ Tâm hát chỉ hợp với tuổi trẻ. Về tính nghệ thuật thì Hồng Nhung, Trần Thu Hà hát xong có để lại ấn tượng, còn Mỹ Tâm chỉ nghe vui mắt, vui tai, nghe qua xong rồi thì thôi, không để lại ấn tượng gì hết.
    Mỹ Tâm được cái là may mắn rơi vào đúng thời điểm không có ai cạnh tranh, từ đó nổi tiếng và khi nổi tiếng rồi thì rất khôn khéo đầu tư vào hát, múa, sắc đẹp để giữ vị trí.
    Hồ Ngọc Hà hát chỉ nghe chơi thôi! Giọng Hồ Ngọc Hà yếu lắm, khều khào không à! Hồ Ngọc Hà đẹp, có vóc dáng sân khấu, chịu khó múa… cái gì cũng đẹp nhưng giọng hát thì lại không được. Khi diễn tả nội tâm, Hồ Ngọc Hà diễn kịch tính nhưng đóng kịch chứ không thật. Ca sĩ hát phải biến mình thành nhân vật trong ca khúc mới hiểu nỗi đau làm sao. Không lẽ, ngoài đời mình buồn là phải hét, gào thét? Đâu phải vậy!
    [TABLE="class: tplCaption, align: center"]
    [TR]
    [TD][​IMG]
    [/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="class: Image"] Nhạc sĩ "Buồn ơi chào mi" chê Mỹ Tâm hát không đọng lại nhiều ấn tượng, còn Hà Hồ thì giọng hát yếu.
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    - Với các giọng ca nam đang nổi tiếng như Bằng Kiều, Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng… ông đánh giá ra sao?
    - Bằng Kiều cũng giọng tốt như Trần Thu Hà nhưng sau này khoe giọng quá, cố hát lên cao vút để không ai bắt chước được. Thành ra, Bằng Kiều hát bài Buồn ơi chào mi của tôi khiến khán giả ở dưới sững sờ luôn! Tính lại thì hiệu quả sân khấu có nhưng tôi mở băng ra nghe thì phải nghe Tuấn Ngọc hay Xuân Phú, Trọng Bắc hát.
    Quang Dũng hát được vài bài của Trịnh Công Sơn chứ không phải là tất cả. Còn Đàm Vĩnh Hưng chỉ được bề nổi vậy thôi, tôi không cho là ca sĩ đúng nghĩa. Tôi chỉ cho Đàm Vĩnh Hưng là một người hát. Đàm Vĩnh Hưng cố hát nhạc xưa, nhạc vàng mà hát có ra đâu!
    Đàm Vĩnh Hưng hát bài Ai đưa em về của tôi, tôi bảo ‘con đừng hát bài của bố nữa, tội nghiệp bố lắm’. Tôi không thích, tôi nói thẳng luôn. Đàm Vĩnh Hưng nói ‘nhưng con thích hát nhạc bố…’, tôi nói ‘nhưng con không nên hát nhạc của bố thì hay hơn’. Thật ra, giọng Đàm Vĩnh Hưng nửa Nam nửa Bắc, cách thức hát cũng không có và lối hát cũng vậy. Hồi xưa, Đàm Vĩnh Hưng mà đi hát thì chỉ xứng là ca sĩ loại C hát lót chứ không được vào hạng ca sĩ chính của phòng trà đâu!
    - Ngoài danh ca Tuấn Ngọc thì những giọng ca nào khiến ông hài lòng nhất?
    - Giọng nữ thì tôi thích Ngọc Anh, Hồng Nhung, Ánh Tuyết, Trần Thu Hà… Nguyên Thảo nếu tiếp tục hát như ngày xưa thì rất hay. Ngày xưa, Nguyên Thảo hát cho thỏa đam mê còn sau này, bị gò bó vào kỹ thuật như Mỹ Linh để khoe giọng và vô tình giết chết tình cảm. Vừa rồi làm đĩa than của tôi có 2 bài Nguyên Thảo hát. Cách đây 6 năm, Nguyên Thảo hát Buồn ơi chào mi xuất thần luôn, nhưng giờ Nguyên Thảo để tâm đến kỹ thuật nhiều nên tình cảm không còn, so ra khác hẳn.
    Giọng nam thì ngoài Tuấn Ngọc còn có Trọng Bắc, Lê Hiếu… Tuấn Hiệp lúc trước hát tốt, tôi thích nhưng giờ chạy theo hát nhạc vàng bị mất chất.
    [TABLE="class: tplCaption, align: center"]
    [TR]
    [TD][​IMG]
    [/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="class: Image"] Mr Đàm rất muốn thể hiện các ca khúc của Nguyễn Ánh 9 nhưng ông từ chối "Con đừng hát bài của bố nữa, tội nghiệp bố lắm".
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    - Với những đánh giá này, phải chăng gu thưởng thức âm nhạc bây giờ của khán giả quá khác với ông, bởi đơn cử, Đàm Vĩnh Hưng đang được phong là ‘ông hoàng nhạc Việt’?
    - Không phải! Nếu đem so sánh Tuấn Ngọc với Đàm Vĩnh Hưng, người ta vẫn thích nghe Tuấn Ngọc hát nhiều hơn, đúng không? Nghe Tuấn Ngọc hát thấy nó khác liền, hát ra là cảm xúc đến với người nghe chứ không phải gắng gượng. Tại vì Tuấn Ngọc đã sống trong bài hát đó, khi hát Tuấn Ngọc để tâm trạng vào bài hát, nói lên tâm trạng của nhiều người. Ví dụ khi mình bị người yêu bỏ, nghe Tuấn Ngọc hát Buồn ơi chào mi, nghe nó đã lắm!
    Tuấn Ngọc vẫn là giọng ca số một dù tuổi tác, thời gian làm cho giọng của Tuấn Ngọc không còn được đẹp như ngày xưa nữa, nhưng cái xúc cảm vẫn là Tuấn Ngọc và xúc cảm càng ngày càng sâu hơn.
    - Vậy theo ông, thị trường nhạc Việt sẽ đi về đâu?
    - Đây là vấn đề lớn, cả một thế hệ chứ không phải đơn giản, ăn thua là cách giáo dục của gia đình với con em làm sao. Nếu trong một gia đình chỉ có tối ngày đi kiếm tiền thì tinh thần nghệ thuật của họ chết rồi, bị tiền bạc chi phối hết. Thành ra, họ cũng không chăm sóc con cái, cứ cho tiền là xong. Họ cũng ỷ lại tiền, đưa con vào trường này trường kia, mặc con muốn làm gì thì làm.
    Theo tôi, thị trường nhạc Việt vẫn đang nằm yên. Rồi từ từ, nhạc thị trường sẽ rớt dần và tới một giai đoạn nào đó, nghệ thuật sẽ lên ngôi. Nhạc thị trường tự động phát sinh rồi sẽ tự động chết bởi những gì không hay sẽ không tồn tại. Tôi tin tưởng như vậy. Đời tôi không thấy nhưng đời con, đời cháu của tôi sẽ thấy điều này.
    - Sau 60 năm cống hiến cho nghệ thuật, điều ông mong muốn nhất là gì?
    - Tôi chỉ mong muốn duy nhất là có nhiều nghệ sĩ tử tế và người nghe nhạc tử tế. Tất cả những gì cứ để thử lửa đi, đốt cách mấy thì vàng cũng vẫn là vàng. Mình hãnh diện là người Việt Nam không thua ai hết!
    #1
  2. Tuấn Anh

    Tuấn Anh Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    27/4/13
    Bài viết:
    380
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9: 'Thấy buồn và quá mệt mỏi'
    27/08/2013 03:20
    Trở thành tâm điểm của dư luận sau những nhận xét về các ca sĩ từng hát nhạc phẩm của mình, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 nói ông 'thấy buồn và quá mệt mỏi'.
    Nhận xét ca sĩ
    Trước khi đêm nhạc Tình khúc chiều mưa của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 diễn ra (24.8), một bài phỏng vấn về ông được đăng trên báo điện tử đã khiến dư luận dậy sóng. Bởi trong bài trả lời phỏng vấn này, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đã chê rất nhiều ca sĩ nổi tiếng, từ ca sĩ từng hát nhạc của mình đến người chưa từng thể hiện, trong đó có cả Thanh Lam, Đàm Vĩnh Hưng, Bằng Kiều, Mỹ Linh, Mỹ Tâm, Nguyên Thảo, Hồ Ngọc Hà... http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20138/CongDong/260813/nguyen_anh_9_d.jpg

    Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 trong đêm nhạc của mình cuối tuần qua - Ảnh: Đào Ngọc Thạch


    Tôi nghĩ chuyện mình nhận xét các ca sĩ hát tác phẩm của mình ra sao, hay dở chỗ nào, trong ngữ cảnh khi đang trò chuyện về âm nhạc của tôi, cũng là bình thường thôi... Tôi từng tuổi này rồi, còn sống bao lâu nữa mà phải cần đến những chuyện như thế để gây chú ý


    Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9


    Cụ thể ông cho rằng: 'Ca sĩ bây giờ đa số chỉ chú trọng ăn mặc, trang điểm cho đẹp và lên sân khấu hát thì sau lưng có một đám múa. Nhưng ít chú trọng đến xúc cảm âm nhạc, không để tâm hồn vào bài hát'.
    Nhận xét riêng về Đàm Vĩnh Hưng thì ông nói: 'Đàm Vĩnh Hưng hát bài Ai đưa em về của tôi, tôi bảo con đừng hát bài của bố nữa, tội nghiệp bố lắm. Tôi không thích, tôi nói thẳng luôn. Đàm Vĩnh Hưng nói nhưng con thích hát nhạc bố…, tôi nói nhưng con không nên hát nhạc của bố thì hay hơn. Thật ra, giọng Đàm Vĩnh Hưng nửa nam nửa bắc, cách thức hát cũng không có và lối hát cũng vậy. Hồi xưa, Đàm Vĩnh Hưng mà đi hát thì chỉ xứng là ca sĩ loại C hát lót chứ không được vào hạng ca sĩ chính của phòng trà đâu'.
    Ngay sau khi những lời nhận xét của ông được đăng tải, Đàm Vĩnh Hưng lập tức phản hồi bằng bức 'tâm thư' dài gần 1.300 chữ, chia sẻ có, giận hờn có, trách móc nặng nề cũng có.
    Nhưng đoạn khiến cộng đồng mạng xôn xao là khi nam ca sĩ này viết: 'Bố ơi, Bố có biết chữ Bố nó bao dung, rộng lượng và trân trọng thế nào không? Đã vậy, Bố lại còn là nghệ sĩ nữa thì sự bao dung rộng lượng và nghệ sĩ tính kia phải còn gấp đôi ba lần những ông bố bình thường chứ ạ? Mặc dù người xưng Bố trước tiên chính là Chú chứ không phải Đàm Vĩnh Hưng. Con biết, con hỏi Bố là dư thừa vì lẽ ra Bố có thể sinh ra được con tới 2, 3 lần. Nhưng có lẽ vì con cảm thấy mình thật đau khi bẽ bàng nhận ra không lẽ Bố mình là ngụy quân tử hay sao? Con không muốn tin'.
    'Hóa ra thành lớn chuyện'
    Trao đổi với Thanh Niên hôm qua, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tâm sự, chưa bao giờ ông nghĩ mình lại rơi vào tình cảnh như thế.
    'Bao nhiêu năm nay tôi đã yên vui với cuộc sống bình lặng của mình, và niềm vui của tôi bây giờ chính là đánh đàn piano hằng tuần ở khách sạn Sofitel (TP.HCM), chỉ lặng lẽ vậy thôi. Chuyện tưởng không có gì hóa ra thành lớn chuyện. Tôi nói một đằng nhưng bị hiểu theo một nẻo. Tôi nghĩ chuyện mình nhận xét các ca sĩ hát tác phẩm của mình ra sao, hay dở chỗ nào, trong ngữ cảnh khi đang trò chuyện về âm nhạc của tôi, cũng là bình thường thôi. Cá nhân tôi có quyền nêu lên những ý kiến của mình về điều đó. Tôi từng tuổi này rồi, còn sống bao lâu nữa mà phải cần đến những chuyện như thế để gây chú ý. Tôi cũng đâu phải cùng ngành nghề hay ngang hàng với các ca sĩ ấy để soi mói hay cạnh tranh nhằm hưởng lợi gì', ông nói.
    Những ngày qua, điện thoại của nhạc sĩ reo liên tục, chia sẻ nhiều mà phỏng vấn thêm cũng không ít. Ông nói: 'Tôi đọc hết những thông tin đăng tải, tôi hiểu mọi thứ đã bị đẩy xa như thế nào, nên tôi không muốn nói gì thêm nữa, xin cho tôi được bình yên như cuộc sống vốn dĩ của mình nhiều năm qua'.
    Nhưng rồi nhạc sĩ cũng đã lên tiếng, rằng ông sẵn sàng xin lỗi các ca sĩ nếu họ cảm thấy buồn vì những nhận xét được diễn đạt sai ý.
    'Chú luôn điềm tĩnh và thâm trầm'
    Ca sĩ Nguyễn Hồng Ân chia sẻ: 'Với tôi, chú 9 luôn vui vẻ và cảm thông, giải thích rất kỹ về nhân vật trong ca khúc mà chú viết là ai. Tôi từng được chú đệm đàn hát Tình khúc chiều mưa và Đêm nay ai đưa em về. Chú luôn điềm tĩnh và thâm trầm từ con người cũng như âm nhạc. Tôi không biết thực hư phát biểu của chú về những ca sĩ như thế nào. Tôi nghĩ chú có thể nhận xét, đánh giá theo ý kiến riêng về cảm nhận và thẩm mỹ thưởng thức âm nhạc thì đó là quyền của mỗi người. Nhưng khi nói với tư cách là một nhạc sĩ chắc chắn chú sẽ không gay gắt chỉ trích một ca sĩ nào khi họ hát ca khúc của mình. Vì một nhạc sĩ tầm cỡ như chú thì cũng chẳng bị mất tiếng hay làm giảm đi sự yêu mến của khán giả bởi một ca sĩ nào dù người đó hát hay hay dở, ngôi sao hoặc là mới vào nghề'.
    Tất cả chỉ là ý kiến riêng
    Nhạc sĩ Nguyễn Hà khi tiếp xúc với PV Thanh Niên cũng cho biết: “Cảm giác đầu tiên của tôi là hoàn toàn thông cảm và chia sẻ với cảm nhận của một nhạc sĩ đi trước. Nhưng rồi tôi lại nghĩ kỹ hơn, và thấy một người được xã hội nhìn nhận có chuyên môn âm nhạc, có tiếng tăm và có cả người hâm mộ của riêng mình như nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 thì ý kiến của ông được tiếp thu và có tầm ảnh hưởng rất sâu rộng. Đáng lý ông phải nêu ý kiến một cách thuyết phục hơn. Tóm lại, tất cả chỉ là ý kiến riêng, cảm nhận riêng, sở thích riêng, thẩm mỹ thưởng thức riêng”.
    Dạ Ly - Nguyên Vân
    >> Tình khúc vượt thời gian': Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 dang dở tình đầu vì... mê đàn
    #2
  3. follow_me

    follow_me Học viên Tử vi

    Tham gia ngày:
    11/4/12
    Bài viết:
    151
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Có ai biết lá số Tử Vi của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 không?
    #3
  4. dontsayloveme2

    dontsayloveme2 Thành viên kỳ cựu

    Tham gia ngày:
    10/6/13
    Bài viết:
    777
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Từ một gia đình bị "ma ám"

    Theo báo an-ninh-thế-giới số ra ngày 27-09-2006 trang 04 như sau :
    Suốt 10 năm trời, xóm Đầu (thôn Sơn Quả, xã Lương Phong, Hiệp Hòa, Bắc Giang) chết không biết bao nhiêu trâu, bò, lợn, chó. Tất cả số vật nuôi thân thiết với nhà nông này cứ đột nhiên "nổi cơn điên" rồi lăn ra chết. Những câu chuyện kỳ lạ được người dân thêu dệt đầy chất ma quái.
    Chuyện về "làng ma ám" đã được người dân trình cả lên Đại biểu Quốc hội tỉnh Bắc Giang với mong muốn các nhà khoa học về làng tìm ra lời giải đáp và có cách giúp dân thoát cảnh... "ma ám". Gần đây, khi Sở Khoa học Công nghệ tỉnh Bắc Giang vào cuộc, xóm Đầu bỗng trở nên nổi tiếng và là sự kiện đáng quan tâm.
    Đi dưới những lũy tre xanh mướt, những con đường quanh co, tôi tìm đến xóm Đầu. Xóm Đầu cách thị trấn Thắng (Hiệp Hòa) chừng 6 km, nằm co cụm quanh những đụn cát, những ngôi nhà nghèo xác nghèo xơ lẫn trong những lũy tre.
    Trưởng xóm Lưu Văn Lần vừa nói vừa thở dài thườn thượt: “Xóm có 34 hộ, có 37 con trâu bò thì cả 37 con đều lăn ra chết. Lợn, chó đếm không xuể, nhà có 1 con cũng chết, nhà có 10 con, 15 con, 40 con cũng chết sạch, chết không biết nguyên nhân”.
    Từ một gia đình bị "ma ám"
    Câu chuyện kỳ lạ này bắt đầu từ năm 1997, trong gia đình nhà anh Bùi Văn Thanh... Ngôi nhà anh Thanh tường đất, lợp rạ núp dưới bụi tre rậm rì. Đứng trước cái chuồng lợn trống hoác, anh kể: Ngày 21/4/1997, vợ chồng vẫn băm bèo, nấu cám cho đôi lợn 80 kg ăn. Hai con lợn đều béo tốt, khỏe mạnh và sắp đến ngày xuất chuồng. Bỗng nửa đêm, nghe thấy tiếng lợn kêu éc éc, rồi nó lao vào thành chuồng rầm rầm. Soi đèn pin thấy hai con lợn hiền lành mọi ngày bỗng đổi tính đổi nết lồng lộn như hoang thú, anh chị sợ dựng tóc gáy. Sau khi hộc lên mấy tiếng, cả hai con lăn ra chết. Từ mép chúng rỉ ra vài giọt máu tươi.
    Lần nuôi lợn sau, anh Thanh tẩy chuồng sạch sẽ, đem vôi bột về rắc rồi mới dám thả đàn lợn mới. Đàn lợn 10 con của anh vừa nuôi được đúng một tháng, đang lớn nhanh như thổi bỗng dưng cũng như điên như loạn, rồi lăn ra chết y hệt như hai con lợn thịt trước. Anh gọi bác sĩ thú y đến xem xét, bác sĩ khẳng định không phải chết do bỏ độc, như vậy chỉ có thể do chúng mắc một loại bệnh dịch nào đó.
    Lần ba, anh cẩn thận... đốt chuồng, phá tường cũ, xây lại tường mới, quét vôi trắng xóa, phun các loại thuốc phòng dịch khắp chuồng, khắp vườn. Nhưng lợn vẫn lên cơn điên và chết, mà càng ngày chết càng nhanh, có khi mới đưa về chuồng được một giờ đã "nổi đóa" rồi lăn ra chết.
    Nghĩ nhà mình bị ma ám, anh Thanh mời thầy cúng về nhà. Sau một buổi khấn vái, thầy khẳng định đã đuổi được tà ma đi rồi và bảo anh Thanh bắt lợn về nuôi. Bắt lợn về, anh làm đúng theo "phép" của thầy, nhưng chưa kịp làm hết "phép", lợn đã lăn ra chết.
    Năm 1998, tất cả gia súc trong nhà 5 anh em anh Thanh đều đồng loạt “lên cơn” và lăn ra chết. Tổng cộng số lợn nhà anh Hùng, anh trai anh Thanh, bị chết một cách bí ẩn từ năm 1998 đến năm 2001 lên tới 30 con. Đàn chó 7 con nhà anh Hùng cũng lần lượt nối đuôi đàn lợn về... chầu trời.
    Để tìm hiểu xem có phải do trúng độc không, họ đem nửa chậu tiết của con vật xấu số cho đàn lợn trong xóm Đầu và nửa chậu cho đàn lợn xóm bên cạnh ăn. Kết quả: đàn lợn xóm Đầu sau khi ăn liền nổi điên rồi chết hết, còn đàn lợn của xóm bên vẫn sống nhởn nhơ.
    Quá hoảng sợ, vợ chồng anh Hùng bàn nhau chuyển sang làng Đông sinh sống. Nhưng sang đến làng mới, đám gia súc cũng chẳng ở với vợ chồng anh lâu hơn, trong khi trâu bò hàng xóm nuôi vẫn khỏe mạnh bình thường.
    Đến bi kịch của cả làng
    Sau khi tất tật đàn gia súc gồm trâu, bò, lợn, chó của đại gia đình nhà anh Bùi Văn Thanh lần lượt chết sạch trong năm 1997 và 1998 thì năm 1999 đến lượt cả xóm Đầu chịu hậu quả nặng nề. Hộ gia đình ông Khiêm cùng một lúc chết 16 con lợn thịt đang khỏe như vâm. Ông phải lôi xe cải tiến rồi đẩy đi khắp làng để cho. Sau đấy ít bữa, những gia đình trong xóm được “hưởng lộc” từ nhà ông cũng lần lượt “trả lộc”, gia súc nhà họ cũng đồng loạt chết.
    Trong số đó, có những kiểu chết kỳ dị đến mức khiến cả làng hoang mang tột độ. Theo chứng thực của ông trưởng xóm Lần và cả làng thì súc vật chết nhiều nhất vào những ngày làng có lễ lạt, hiếu hỉ. Đặc biệt nhất là chó, cứ đúng lúc diễn ra lễ đón dâu hoặc đưa dâu là y rằng chó khắp làng nổi cơn tru tréo kinh hồn, chạy quáng quàng khắp nơi rồi đâm vào tường vỡ đầu chết, hoặc lao xuống ao... tự vẫn. Và điều này cũng rất khác thường, mặc dù đàn chó “nổi điên” nhưng không bao giờ cắn người.
    Trong làng, chỉ có gia đình anh Bùi Văn Tâm nuôi được gia súc khỏe mạnh. Trong suốt 10 năm trời, dân làng phải đối mặt với cả ngàn cái chết kỳ lạ của gia súc thì đàn gia súc nhà anh Tâm vẫn bình an vô sự.
    Tin rằng gia đình anh Tâm được "thánh thần phù hộ", cho mảnh đất tốt nên cả làng mang gia súc đến vườn nhà anh thả nhờ... lấy may. Quả thực, tất cả số gia súc của dân làng thả vào chuồng trâu, chuồng lợn nhà anh Tâm đều sống rất khỏe mạnh và chưa con nào chết.
    Hiện tại, khu vườn nhà anh Tâm mọc kín chuồng bò, chuồng lợn. Anh em, dân làng đem tre, đem rạ đến vườn nhà anh dựng chuồng để nuôi và vợ chồng anh đều sẵn sàng chấp nhận. Anh Tâm vui vẻ biến mảnh vườn nhỏ nhà mình thành cái trại nuôi gia súc của cả làng và chấp nhận mùi hôi thối nồng nặc khủng khiếp là bởi anh muốn “trả nghĩa” cho bà con, vì từ nhiều năm nay, gia đình anh đều được hưởng “lộc” từ những đàn gia súc đột tử của hàng xóm.
    Sự hoang mang của dân làng càng lên đến đỉnh điểm khi mới đây, trong xóm nhỏ này có hai cái chết trẻ: một cậu thanh niên chết vì điện giật và một cháu bé con anh Bùi Văn Minh chết không rõ nguyên nhân khi mới hai tuổi rưỡi.
    Cái chết của cháu bé con anh Minh tuy không biết có liên quan gì tới những cái chết bí ẩn của đàn gia súc trong làng không, song nó đã gây ra nỗi hoang mang rất lớn. Người dân rất mong các nhà khoa học lý giải hiện tượng này, để người dân yên tâm sống. Các cơ quan chức năng bao giờ mới vào cuộc để giải đáp thắc mắc cho người dân?
    Trên báo An Ninh Thế Giới số 592, ra ngày 30/9/2006 có đăng tiếp phần 2 một phóng sự dài kỳ về " Bí ẩn làng Ma ám" ở xóm Đầu, Lương Phong, Hiệp Hoà, Bắc Giang. Sự việc bí ẩn về cái chết hàng loạt không biết nguyên nhân của trâu, bò, lợn chó khiến hàng chục hộ dân với 200 nhân khẩu vốn đã nghèo đói lại trở nên đói nghèo hơn nữa. Dân làng hết sức lo lắng và đã tự đi tìm nhiều biện pháp giải quyết mang tính mê tín dị đoan.
    Ban đầu, một số ông thầy cúng bảo làng bị " động long mạch" do tự động thay đổi hướng ngôi miếu thờ Thành Hoàng ở đầu làng. Năm đó, dân tỏng làng mong làm ăn khấm khá nên bàn nhau góp tiền xây ngôi miếu thêm hai gian nữa cho to hơn, đàng hoàng hơn và xoay hướng ngôi miếu ra hướng Đông, nơi có mặt đường cái. Khi khánh thành thì cũng chính là thời điểm diễn ra hiện tượng gia súc, gia cầm chết hàng loạt. Để trấn trạch long mạch, các hộ dân trong xóm lại góp tiền, người bảy chục, người một trăm để mời ông thầy cúng "nổi tiếng" nhất huyện về cúng giải hạn. Đàn tế được lập ngay trước ngôi miếu. Thầy cúng vung con dao phay sắc ngọt chém đứt đầu hai con chó mực, vứt xuống hai cái giếng gần miếu thờ rồi lấp giếng lại để yểm. Yểm xong, thầy cúng tuyên bố "Nếu gia súc, gia cầm trong làng còn chết, thầy thề không thay trời hành đạo, cứu nhân độ thế nữa". Tuy nhiên ông thầy cúng vừa rời khỏi làng hôm trước, hôm sau gia súc lại tiếp tục nổi điên nổi đoá, chết hàng loạt, chết nhiều đến nỗi chuồng trại nhà nào cũng trống hơ trống hoác. Khắp làng chỉ còn thấy giống loài hai chân là gà, vịt, ngan và loài 4 chân là mèo, chuột.
    Sau cuộc "trấn long mạch" không thành, người dân xóm Đầu còn 3 lần lập đàn tế mời 3 thầy cúng nổi danh và 3 lần nữa mời sư ông, sư bà về cúng bái, nhưng cũng chẳng ăn thua. Cực chẳng đã, người dân trong làng thuê người về phá dỡ 2 gian miếu xây mới, trả lại hiện trạng ngôi miếu như cũ với mong ước cuộc sống được trở lại như xưa. Nhưng rồi, đâu vẫn hoàn đấy, vận hạn vẫn đổ lên đầu cái " làng ma ám" này. Theo trưởng xóm Lưu Văn Lần, hiện tại đàn ông trong làng chỉ còn anh và vài ba người nữa, còn lại đã bỏ ra thành phố hoặc đi các vùng khác làm thuê làm mướn kiếm sống cả. Một số túng quẫn thì đi buôn ma tuý. Trong làng giờ chỉ còn người già và trẻ con. Thậm chí đã có 2 hộ chuyển nhà đến làng khác sinh sống, đó là gia đình ông Hoạt, ông Duyên. Tuy nhiên, cũng như gia đình anh Hùng, dù họ sống ở làng khác, gia súc vẫn chết thẳng cẳng như thường. Người dân giờ đây chỉ còn biết trông chờ vào các nhà khoa hoạc mà thôi. Mặc dù ngôi làng nằm co cụm giữa những giồng đất pha cát trên tổng diện tích 10ha, song khắp làng cây cối rậm rì, tuơi tốt, điều đó chứng tỏ đất làng rất tốt, không xuất hiện những tia chất độc hại, có thể tác động lên sự sống trên mặt đất. Ngoài ra, cách xóm Đầu một con đường rộng 1,5m là các xóm Thượng, xóm Hạ, xóm Đông, thế nhưng, chuyện gia súc ở xóm này đột tử không hề xảy ra, kể cả trong thời gian cả nước xảy ra dịch lở mồm long móng. Qua tìm hiểu thì thấy các xóm bên cạnh cũng có cách chăn thả, chăm sóc và những kinh nghiệm nuôi gia súc tương tự xóm Đầu. Hơn nữa, mọi nguồn nước, ngồn thức ăn, môi trường sống đều chẳng cso gì khác biệt. Việc tìm ra nguyên nhân không phải là chuyện đơn giản.
    Cuối năm 2005, khi các đại biểu Quốc hội tỉnh Bắc Giang xuống xã Lương Phong tiếp xúc cử tri, người dân thôn Đầu phản ánh hiện tượng lạ này và đề nghị các ban ngành chức năng của tỉnh giúp đỡ. Lập tức UBND tỉnh triệu tập các ban ngành có liên quan cùng trao đổi, bàn bạc, tìm hiểu về hiện tượng gia súc chết hàng loạt ở thôn Đầu để tìm cách giúp bà con vượt qua khó kăhn. Việc quan trọng nhất là ổn định tâm lý, tránh để lực lượng dị đoan cố ý đưa tin sai lệch, gây bất ổn trong dân chúng. Nhiệm vụ này được giao cho Sở KH-CN tỉnh Bắc Giang cùng với các ban ngành liên quan. Tháng 5/2006, Sở KH-CN Bắc Giang đã giao cho Trung tâm ứng dụng tiến bộ KH-CN triển khai đề tài " Nghiên cứu thực trạng và đề xuất giải pháp khôi phục, phát triển chăn nuôi gia súc tại xóm Đầu, thôn Sơn Qủa, xã Lương Phong, huyện Hiệp Hoà, tỉnh Bắc Giang".
    Ngay khi đề tài triển khai, lãnh đạo Sở KH-CN, Trung tâm ứng dụng tiến bộ KH-CN đã cùng một số cán bộ thuộc các cơ quan chuyên môn Trung Ương với thiết bị hiện đại về xóm Đầu tiến hành nghiên cứu.
    Mỗi lần thấy những chiếc xe sang trọng đỗ ở đầu xóm, người dân xóm Đầu lại bỏ hết công việc đồng áng tập trung theo dõi, càng làm việc với các nhà khoa học. Đợt dầu là các cán bộ thuộc Trung tâm Môi trường của Bộ Tư Lệnh Hoá Học về lấy mẫu đất ngoài đồng, trong làng, lấy mẫu nước sinh hoạt, nước giếng khơi, nước ao hồ, kênh rạch để phân tích tại chỗ và bảo quản mang đi. Chiếc máy hút bụi từ không khí dặt ở trong các chuồng lợn, chuồng bò nổ phành phạch suốt cả buổi. Theo anh Thân Ngọc Hoàng, Giám đốc Trung tâm ứng dụng tiến bộ KH-CN, Sở KH-CN Bắc Giang, cơ quan trên kết luận rằng, cả mẫu nước trong ao tù, kênh rạch, dưới lòng đất, giếng khơi, đất cát trong làng, đến những mẫu bụi hút từ không khí đều không có khác biệt so với những ngôi làng bên cạnh, không nhiễm độc, chưa tìm thấy vi rút lạ và đều nằm trong tiêu chuẩn cho phép. Thực tế, Trạm thú y huyện Hiệp Hoà, Chi cục thú y Bắc Giang cũng đã từng vào cuộc từ năm 1999 và đưa ra một kết luận: Do lượng vi khuẩn Ecoli ở khu vực xóm Đầu vượt quá mức quy định. Ngay lập tức diễn ra công cuộc tẩy uế chuồng trại, phun hàng tạ thuốc diệt khuẩn, tiêm thuốc phòng bệnh Ecoli cho động vật....Thế nhưng, tất cả những cố gắng trên đều vô vọng. Về sau, hai cơ quan này phải thừa nhận đã đưa ra kết luận vội vàng, hời hợt, vì rất nhiều nơi tồn tại lượng vi khuẩn Ecoli lớn hơn mức bình thường, nhưng cũng không gây nên hậu quả gì nghiêm trọng. Sau khi cơ quan thú y, bó tay thì Sở NN và PTNT cử cán bộ xuống tận nơi điều tra, múc nước của 13 ao tù trong xóm đi phân tích song cũng không phát hiện ra hiện tượng gì đặc biệt. Thậm chí, các cán bộ còn cùng nhân dân tát cạn cả 13 ao trong làng, rồi rắc Alohit, vôi bột, phun thuốc sát trùng khắp làng, nhưng gia súc chết vẫn hoàn chết.

    Như tin đã đưa về làng ma ám tại xóm Đầu ( Lương phong - Hiệp Hoà - Bắc giang ) của báo ANTG số 591, 592 và trong chuyên mục hoạt đông của TTNC LÝ HỌC ĐÔNG PHƯƠNG .
    TTNC LÝ HỌC ĐÔNG PHƯƠNG quyết định tổ chức khảo sát và tìm hiểu nguyên nhân xẩy ra , tìm cách hóa giải vấn đề trên .
    Thành phần đi nghiên cứu khảo sát lần này bao gồm những cán bộ dầy dạn kinh nghiệm của trung tâm như Thiên sứ ( NGUYỄN VŨ TUẤN ANH) , dienbatn ( BÙI QUỐC HÙNG ), Nguyên Vũ ( PHẠM HUY KHIÊM ), Nhà Ngoại cảm Tâm linh NGUYỄN THỊ MINH NGUYỆT , NGUYỄN QUANG PHÚ cùng sự trợ giúp từ xa của Nhà Ngoại cảm NGUYỄN THỊ MAI ( Thái bình ), dung qk ( KIỀU QUANG DŨNG ), NGUYỂN HOÀNG LINH - GD JSC ANH ĐỨC . Ngoài ra , đoàn khảo sát còn được sự giúp đỡ về phương tiện đi lại , chi phí dọc đường của một thân chủ của dienbatn ( Xin dấu tên - Người này đã từng đóng góp làm từ thiện cho Trung tâm ) . Ngày mai , 3/10/2006 , đoàn Khảo sát sẽ bắt đầu tiến hành Khảo sát thực địa .
    Read more: Bí ẩn Làng Ma ám - Nguyên Nhân Và Cách Hóa Giải - [THẾ GIỚI VÔ HÌNH]
    #4
  5. dontsayloveme2

    dontsayloveme2 Thành viên kỳ cựu

    Tham gia ngày:
    10/6/13
    Bài viết:
    777
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    U mê đuổi theo đa cấp Amway, mẹ làm tan cửa nát nhà

    • 29/09/2013 07:46 | Kinh tếU mê đuổi theo đa cấp Amway, mẹ làm tan cửa nát nhà
    (VTC News) – Bà mẹ mải mê, u muội vì bán hàng đa cấp đẩy gia đình ra bờ vực của sự tan nát, câu chuyên chia sẻ trên mạng Facebook này có thể sẽ khiến bạn phải suy nghĩ.

    [TABLE="align: center"]
    [TR]
    [TD="bgcolor: #F2F2F2"]» 'Đốt tiền' vào đa cấp, về nhà 'nhập hồn' chém gió
    » Dân mạng 'đánh hội đồng' bán hàng đa cấp
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    Các bạn thân mến, khi tôi đang viết những tâm sự này để chia sẻ với mọi người thì dưới phòng khách, hàng chục vị khách đang được mẹ tôi mời tới để giới thiệu dùng sản phẩm Amway và tham gia hình thức bán hàng đa cấp này.

    Nếu như trước kia, khi mẹ tôi chưa tham gia Amway, thì thứ 7 và chủ nhật là ngày mà gia đình tôi quây quần bên nhau dù cả nhà mới có 6 người. Và phòng khách là nơi chúng tôi cùng ngồi xem ti vi hay uống trà và bàn luận về mọi thứ, thì nay, cứ tối chủ nhật và thứ 7, nó trở thành địa điểm hội thảo của Amway.

    [TABLE="align: center"]
    [TR]
    [TD][​IMG]
    [/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="align: center"]Bán hàng đa cấp đang ngày càng biến tướng tại Việt nam.
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]

    Gia đình nhà chồng tôi được xếp vào hàng khá giả tại Hà Nội. Vì sao ư, mọi người bảo rằng, bố mẹ lương cao, có địa vị; con cái học hành tới nơi tới chốn, xinh xắn, công việc ổn định, có thu nhập tốt; có 02 căn nhà 05 tầng rộng hơn trăm mét tại 02 quận lớn của thành phố; có vườn rộng hàng nghìn mét vuông tại Hòa Lạc và có 02 chiếc ô tô dùng để đi lại; chưa kể còn có 4 chiếc xe máy và những mảnh đất mà bố tôi mua mà không cho chúng tôi biết.


    Khi chúng tôi cưới nhau, bố chồng tôi bảo rằng, chỉ mong tôi có công việc nhàn nhã, có nhiều thời gian chăm sóc gia đình, hương khói cho tổ tiên. Bố tôi không muốn con dâu phải lăn lê kinh doanh kiếm tiền vì điều kiện gia đình tôi không phải là nghèo khó.

    Tuy vậy, vợ chồng tôi vẫn đang nóng lòng muốn kinh doanh để tích cóp vốn cho gia đình nhỏ của mình. Và hàng tối trước khi đi ngủ, chúng tôi vẫn bàn luận với nhau.

    Mẹ tôi tuy sắp nghỉ hưu nhưng là mẫu người năng động. Hầu như mẹ có ít thời gian cho gia đình. Ngày mẹ đi dậy học, tối mẹ đi dậy khiêu vũ cũng là để rèn luyện bản thân. Vì thế, hầu như tối nào nhà tôi cũng ăn uống tạm bợ, có gì ăn nấy. Và thường là mẹ ăn tạm đồ nguội trước hoặc ra ngoài ăn rồi đi làm. Ở nhà, mấy anh em lại tự nấu nướng còn bố tôi lại lên phòng một mình.

    Tôi về làm dâu, thay mẹ làm việc gia đình. Dù vất vả, tôi chưa từng kêu ca hay phàn nàn gì cả. Tôi có chút hâm mộ mẹ tôi vì mẹ là người rất hiện đại và suy nghĩ thoáng. Mẹ hay ủng hộ tôi đeo đuổi những giấc mơ của riêng mình.

    Tôi và mẹ hay gần gũi nhau. Khi cuối tuần mẹ con tôi đi mua sắm, đi ăn uống. Đến bữa chúng tôi cùng nấu nướng. Buổi tối khi mẹ tôi đi dậy về là tôi lại chờ để hâm cơm cho mẹ ăn. Và những lúc cạnh nhau, mẹ hay kể cho tôi nghe về cuộc đời của mẹ, về những chuyện buồn chuyện vui của mẹ. Thế nên trong gia đình này, tôi lại là người biết mọi chuyện. Tôi rất thương và yêu quý mẹ tôi.


    Rồi dần dần, gia đình nhà tôi không còn êm đềm như trước nữa. Tôi cũng “sợ” ngồi với mẹ sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi và vất vả. Bố tôi chẳng mấy khi về nhà. Trong nhà thường xuyên có lời trách móc và mắng mỏ của mẹ tôi giành cho tất cả mọi người.

    Tại sao chỉ trong 2 tháng mà gia đình tôi lại vậy? Không phải vì tiền, không phải vì chuyện gia đình mà là vì Amway. Mọi chuyện bắt đầu từ khi mẹ tôi tham gia Amway.


    Trong khi cả nhà tôi, ai cũng từng hiểu về Amway và hình thức bán hàng đa cấp và ít nhất là tôi từng tham gia bán hàng đa cấp một lần cũng như có nhiều người bạn tham gia kinh doanh Amway. Chỉ riêng mẹ tôi là chưa hề biết tới nó cũng như hình thức kinh doanh này.

    Mẹ tôi lại không thích ở nhà khi nghỉ hưu, mẹ tôi muốn đi chơi, đi nước ngoài, muốn nâng mũi, mua xe….Nói tóm lại, nếu như bố tôi muốn mẹ có nhiều thời gian nghỉ ngơi, đi lễ chùa cầu phúc cho con cháu, tham gia hoạt động cộng đồng, là chỗ dựa tinh thần cho chồng con thì mẹ tôi muốn bản thân mình hoàn toàn ngược lại. Mẹ tôi thích làm việc, thích ra ngoài vì nghĩ rằng, ở một chỗ là ì trệ và không còn quan trọng với gia đình nữa.

    Tôi tôn trọng suy nghĩ này của mẹ dù tôi biết nhiều người phụ nữ nghỉ hưu, họ rất hạnh phúc khi dành thời gian chăm lo cho gia đình mình sau hàng chục năm trời phải đi làm kiếm tiền nuôi con.

    Khi mẹ tôi được giới thiệu tham gia Amway, bố con tôi không ngăn cản mà chỉ muốn mẹ biết những thông tin về nó. Chúng tôi lên mạng tìm các bài viết cả tích cực cả tiêu cực về Amway mang về cho mẹ đọc. Tôi gặp bạn bè tôi nghe họ nói về Amway và những vấn đề nguy hiểm khi tham gia Amway để về tôi kể cho mẹ tôi nghe. Bố tôi nói chuyện với mẹ tôi về nó…

    Tất cả chỉ để mẹ hiểu rõ những mặt được và chưa được của nó. Thế nhưng, sau hàng loạt các buổi đi nghe giới thiệu sản phẩm, các buổi gặp gỡ khách hàng, các buổi thuyết giáo của các bậc đã thành công rực rỡ với công việc kinh doanh này, các buổi giải thích vì sao nên tham gia Amway…vào các tối và ngày nghỉ trong tuần.

    Thậm chí mẹ tôi xin nghỉ công tác để đi nghe giảng về Amway, mẹ tôi không hề tin những gì chúng tôi nói. Mẹ một mực cho rằng nó vô cùng tuyệt vời. Và với vài chục năm cũng tham gia kinh doanh của mẹ, mẹ biết nó là hình thức kinh doanh tuyệt nhất từ trước tới nay.


    Mặc dù không hề muốn mẹ tham gia nhưng chúng tôi không phản đối và tỏ ra tôn trọng mẹ. Mọi thứ sẽ chẳng có gì nếu mẹ tôi không quay ra thuyết phục bố và chúng tôi mua hàng.

    Ngay từ đầu, chúng tôi đã nói là sẽ không tham gia. Mà sẽ ủng hộ mẹ tôi bằng cách mua vài sản phẩm dùng, mặc dù hàng của Amway rất đắt!

    Tuy nhiên, mẹ tôi lại ngược lại, muốn cả nhà phải tham gia. Mẹ tôi nghĩ mọi cách để lôi kéo cả gia đình tham gia. Cứ gặp nhau, là mẹ tôi lại nói về Amway thao thao bất tuyệt dù chúng tôi đã thể hiện rõ quan điểm. Thay vì những câu chuyện tham hỏi nhau, tâm sự với nhau trước kia thì chỉ có mẹ tôi nói về Amway. Chúng tôi vô cùng mệt mỏi và thấy thất vọng.

    Em gái tôi đang có người yêu. Mẹ tôi bảo rằng, nếu người yêu nó mà không tham gia Amway thì đừng hòng yêu con gái mẹ. Sinh nhật mẹ, 8/3, mẹ bảo là mẹ chẳng cần ai tặng quà; nếu không tham gia Amway ủng hộ mẹ.

    Ngày sinh nhật em trai tôi, mẹ không tham dự cùng gia đình vì nó trùng vào đúng dịp có hội thảo Amway. Ngày cuối tuần mẹ cũng đi Amway. Các buổi tối mẹ nghỉ dạy khiêu vũ để đi Amway.

    Có ngày thường, mẹ cũng xin nghỉ công tác để đi dự hội thảo Amway…cộng với việc chúng tôi sợ phải nghe mẹ nói về Amway; thậm chí vài ngày liền chúng tôi còn chả thấy mặt nhau.


    Chúng tôi nghĩ có lẽ là mẹ thôi rồi, không còn thuyết phục chúng tôi tham gia nữa. Thì ngược lại, mẹ tôi quay ra trách móc và coi thường cả mấy bố con tôi. Mẹ tôi nói trước mặt con cái là để có ngày hôm nay, tất cả là công sức của mẹ. Mẹ tôi phủ nhận mọi công lao của bố tôi.

    Rồi mẹ tôi nói vợ chồng chúng tôi ăn bám, chỉ biết dựa dẫm vào bố mẹ, chỉ biết ở nhà cao cửa rộng, đi ôtô mà không biết làm ăn. Mẹ tôi bảo các em tôi lười biếng, chậm chạp và không biết cách chớp cơ hội. Mẹ bảo là bố con tôi quá chán, không nhạy bén và thông minh.


    Mẹ tự động mua hàng chục triệu hàng mang về nhà vì bảo rằng hàng Amway sắp tăng giá, tăng vài chục phần trăm. Rồi số hàng đó, mẹ tôi phân cho bố con tôi dùng một phần. Bố tôi không dùng trả lại thì mẹ lại bắt đầu nói trách móc, giận dỗi và kêu ca bố tôi.

    Nếu ngày xưa mẹ dạy tôi tiết kiệm dùng nước rửa bát Mỹ Hảo chỉ mười mấy nghìn thì nay mẹ bắt tôi ngày nào cũng phải xịt nước cọ nhà bếp Amway hơn trăm nghìn. Tất cả mọi sản phẩm của Amway đều đắt, theo như tôi biết, sản phẩm thấp nhất là kem đánh răng mà đã chín mấy nghìn rồi.


    Mẹ biết dù nói nữa thì bố con tôi không tham gia, nên lại quay ra nhiếc móc tiếp và luôn khó tính. Hầu như lúc nào tôi cũng thấy khuôn mặt của mẹ như suy tính điều gì đó. Riêng tôi là con dâu, mẹ tôi càng thể hiện sự khó tính của mình.

    Tôi làm gì mẹ cũng không thích. Mua gì mẹ cũng chê. Nói gì mẹ cũng vặn vẹo. Trong khi tôi luôn được mọi người yêu quý và đánh giá là dâu hiền và thảo. Thâm tâm tôi luôn yêu quý và mong mẹ cũng yêu quý tôi vậy.


    Chồng tôi luôn trăn trở để kinh doanh. Công việc căng thẳng vậy mà mẹ tôi toàn nói thẳng là chồng tôi chỉ biết ăn bám và dựa dẫm vào bố mẹ. Lương của tôi cũng không phải thấp, ngoài ra tôi cũng có vài dự án kinh doanh nên chẳng có lúc nào gọi là rảnh rỗi. Vậy mà mẹ toàn xen kẽ việc giáo huấn người vợ phải lao động kinh doanh ra sao với việc bảo tôi nên tham gia Amway.

    Từ người trong gia đình, mẹ thuyết phục họ hàng tham gia Amway. Mẹ tận dụng các buổi giỗ chạp, cưới xin, đám hỏi, lên nhà mới…để mang hàng tới giới thiệu cho mọi người. Mẹ còn mang hàng đống hàng mang về quê để giới thiệu.

    Người ở quê toàn làm ruộng, theo như bố tôi nói là họ cần mẫn nắng mưa vài tháng mới bán được vài trăm nghìn một sào lúa. Ấy vậy mà mẹ tôi cũng không tha. Họ cũng không hiểu biết về Amway, về cái gọi là tuyệt vời mà mẹ tôi nói với họ.

    Họ hỏi mẹ tôi là, muốn da bớt nhăn và đen sạm đi thì nên uống gì. Mẹ tôi bảo rằng, cứ tin chị, uống vitaminC kết hợp với vitamin Daily (2 sản phẩm của Amway) là da hết luôn. Thế là họ đều tin và họ hứa về bàn với chồng để lấy tiền bán thóc mua hàng cho mẹ.


    Rồi tới sinh viên. Mẹ bảo là sinh viên mà mẹ đã giới thiệu tham gia Amway thì chơi suốt mà một tháng cũng bán được 1 triệu tiền lãi. Trong khi thực sự là tôi chưa thấy sinh viên nào tham gia Amway và đã bán hàng. Mẹ khiến cho sinh viên, những đứa còn nghèo, muốn nhiều tiền để trang trải việc học, muốn đổi đời tin vào cô giáo của mình.

    Có những sinh viên tới nộp ảnh và 200.000 đồng làm thẻ cho mẹ tôi mà nó vẫn không biết làm thế để làm gì. Tôi hỏi biết để làm gì không, nó bảo là em không biết, cô bảo cứ mang sang, cô dậy làm giàu!. Mẹ tôi còn hứa, em nào tham gia Amway, mẹ tôi sẽ ưu tiên điểm học tập hơn.

    Bố con tôi thấy vậy thì buồn lắm, nói thì mẹ tôi không nghe. Bố mẹ tôi suốt ngày cãi nhau vì bố tôi không đồng ý mẹ đối xử với người nông dân như vậy. Thậm chí mẹ còn tìm cách có số điện thoại của những người công tác tại cơ quan bố tôi để gọi điện mời họ tham gia Amway. Bố mẹ tôi càng căng thẳng hơn. Mẹ tôi bảo là, cả nhà tôi chả ai quan tâm mẹ. Ai cũng lười biếng và dựa dẫm. Mẹ tôi chả cần. Mẹ tôi bảo là quá buồn vì gia đình tôi đối xử với mẹ như vậy.

    Giờ, gia đình chúng tôi chẳng còn như xưa nữa, có 2 tháng, từ khi mẹ tôi tham gia Amway mà đã trở thành vậy. Bố tôi ở luôn trên vườn và không về nhà. Chúng tôi thì không thích ngồi nói chuyện với mẹ. Tôi phải làm nhiều việc nhà hơn vì mẹ tôi không có thời gian cho gia đình nữa. Mẹ nói mẹ phải kinh doanh vì ước mơ của mình.

    Mẹ nói chúng tôi rằng, tham gia Amway thì sau này chỉ chơi thôi mà vẫn có tiền. có thể vì thế, mà mẹ chấp nhận đêm ngày bỏ bê công việc giảng dậy, khiêu vũ và nghỉ ngơi cho Amway. Suốt ngày mẹ tìm cách làm sao để lôi kéo người tham gia Amway. Nhà tôi giờ chất đống hàng, tôi chưa thấy ai tới mua hàng cho mẹ. Cứ tháng nào Amway thông báo tăng giá là mẹ lại mua chục triệu tiền hàng thủ sẵn.

    Bố tôi dạo này buồn lắm. Chúng tôi rất thương bố tôi mà chả biết phải làm sao. Bố tôi bảo là có cách nào để mẹ tỉnh ra không, không còn mê muội nữa không? Thì bạn tôi từng tham gia Amway và đã bỏ nói rằng, chỉ có cách là cứ để bác ấy làm, đến khi thất bại mới thôi mê muội. Vì bạn tôi trước đây cũng như vậy.

    Chúng tôi đều làm kinh doanh, nên hiểu mô hình kinh doanh đa cấp. Chúng tôi đều biết bản chất của nó là hay nhưng tại Việt Nam, tôi thấy nó bị biến chất. Nó xâm nhập và thúc đấy người tham gia ngày đêm nghĩ cách bán hàng, tìm mọi cách để lôi kéo người tham gia kể cả hình thức khóc, trách móc và giận dữ người thân. Thậm chí, là lừa dối để lôi kéo người tham gia. Khi không tham gia thì ghét bỏ, coi thường người bị mời đó. Nó biến từng người tham gia trở thành một con thiêu thân tiêu hàng và là khách hàng trung thành của nó…

    Ôi, tôi thấy thật là nguy hiểm. Giờ mấy bố con tôi thay vì bình thường đã quay sang ghét Amway. Chúng tôi đều cho rằng nó quá nguy hiểm. Nhà tôi giờ đã trở thành địa điểm tổ chức hội họp và giới thiệu sản phẩm.

    Tôi buồn và ước một ngày mẹ tôi trở về ngày xưa, ngày gia đình tôi êm đềm, thật hạnh phúc và vui vẻ. Mẹ tôi lúc đó đáng yêu làm sao. Mẹ tôi cũng sắp 60 tuổi rồi. Rồi mẹ lại về với đất. Không biết lúc đó, mẹ có nghĩ gì về quãng thời gian này hay không? Lúc đó, biết trân trọng những thời gian bên gia đình thì có lẽ là đã quá muộn.


    #5
  6. dontsayloveme2

    dontsayloveme2 Thành viên kỳ cựu

    Tham gia ngày:
    10/6/13
    Bài viết:
    777
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Lý Nhã Kỳ được quân đội tháp tùng 02/10/2013 14:17
    http://ttvn.vn/
    Vừa qua, Lý Nhã Kỳ vừa có chuyến công du làm việc tại Indonesia theo lời mời của lãnh đạo Bộ văn hóa du lịch nước này.

    Trong chuyến thăm Indonesia trong sự kiện công bố đảo Komodo của Indonesia trở thành kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới Lý Nhã Kỳ đã để lại những ấn tượng tốt đẹp với lãnh đạo ngành du lịch của Indonesia.
    Chính vì thế, sau sự kiện nói trên, người đẹp đã nhận được lời mời tới thăm Indonesia và tiếp tục có những trao đổi thêm trong lĩnh vực văn hóa, du lịch.
    [​IMG]

    [​IMG]

    Trong chuyến công du lần này, Lý Nhã Kỳ đã được lực lượng quân đội Indonesia đón tiếp nồng hậu và tháp tùng cô trong mọi sự kiện, hoạt động tại đất nước này.
    [​IMG]

    [​IMG]

    Lý Nhã Kỳ đã được các cán bộ ngành văn hóa, du lịch giới thiệu nhiều di tích, bảo tàng lịch sử của Indonesia để tìm hiểu về lịch sử cũng như văn hóa, đất nước, con người Indonesia.
    Cô đã được vinh dự viết lưu niệm vào cuốn sổ dành cho những nhân vật nổi tiếng của Bảo tàng lịch sử quốc gia Indonesia
    [​IMG]

    [​IMG]

    Lý Nhã Kỳ đã tới thăm Tháp Monas và ngắm nhìn thủ đô Jakarta từ đỉnh tháp cao 137m.
    [​IMG]

    Vẻ xinh đẹp và thân thiện của Lý Nhã Kỳ đã khiến khách du lịch và người dân bản địa rất thích thú. Họ rất hào hứng khi biết cô là người Việt Nam và tranh thủ chụp ảnh lưu niệm cùng cô.
    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    Lý Nhã Kỳ cho biết cô cảm thấy rất vui khi được tìm hiểu thêm về đất nước và con người Indonesia.
    [​IMG]


    #6
  7. dontsayloveme2

    dontsayloveme2 Thành viên kỳ cựu

    Tham gia ngày:
    10/6/13
    Bài viết:
    777
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Buổi chiều 12/10, người dân mới được vào viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng từ sáng sớm nay rất nhiều người đã tập trung bên ngoài khu vực Nhà tang lễ Quốc gia, theo dõi lễ viếng qua màn hình.

    [​IMG]
    Ông Polo Giovanni Bahista - Chủ tịch Đảng Cộng sản Verona Italy - cho hay, ông và phu nhân đến Hà Nội từ chiều qua để dự lễ tang Đại tướng.

    [​IMG]

    Năm 1996, ông được gặp Đại tướng tại Hà Nội và có 1 bức ảnh chụp cùng Đại tướng. Ông có 1 cuốn sách Đại tướng ký tặng và ông nói rằng ông "vô cùng trân trọng nó".
    #7
  8. dontsayloveme2

    dontsayloveme2 Thành viên kỳ cựu

    Tham gia ngày:
    10/6/13
    Bài viết:
    777
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Lá đơn kêu cứu cuối cùng của tỉ phú tự thiêu

    Lá đơn kêu cứu cuối cùng của tỉ phú tự thiêu

    [​IMG] - Trong đoạn kết ông Linh viết: “Tôi có cảm giác Thi hành án đang tìm cách bức tử tôi. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra nếu sự oan khuất của tôi không được giải quyết”.
    Bức di ảnh thể hiện người đàn ông tuổi đã chạm ngưỡng cổ lai hi, mái tóc pha sương, khuôn mặt cương nghị nhưng nhân hậu.
    Ông là Vương Chí Linh, tỉ phú có tài sản 30 tỷ đã tự kết liễu đời mình vào sáng ngày 21/10 sau cuộc hôn nhân cuối đời.
    Khi đàn bà nhẫn tâm
    Sáng 23/10, chùa Như Lai (P.5, Q. Gò Vấp, TP.HCM) là nơi diễn ra đám tang vắng lặng của ông Linh.
    Không tiếng kèn, tiếng nhạc, không tiếng khóc nỉ non ai oán. Ngoài người vợ cũ và hai con quấn vành khăn tang, còn lại chỉ là những người bạn thâm tình lâu năm với người vừa ra đi.
    [TABLE="class: image center, align: center"]
    [TR]
    [TD][​IMG]
    [/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="class: image_desc"]Vợ cũ và 2 con của ông Linh
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    Một người đàn ông đứng tuổi (xin được giấu tên) cho chúng tôi biết: ông Linh vốn là kỹ sư xây dựng thủy lợi. Vào Nam từ những năm 1997 với 2 bàn tay trắng, chỉ trong vài năm, ông đã có một cơ nghiệp khá vững nhờ vào tài kinh doanh bất động sản.
    Chia tay với người vợ đầu đã có với nhau 2 con, ông Linh gặp bà Nguyễn Thị Tường Vân trong các thương vụ làm ăn rồi đem lòng yêu nhau. Bà Vân kém ông Linh 10 tuổi là một trí thức có văn bằng tiến sĩ và rất tháo vát.
    Năm 2002, hai người kết hôn về sống chung với nhau. Công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió. Tài sản ngày càng nhiều lên đến vài chục tỉ đồng mà trong đó công lao của ông Linh là chính.
    Được vài năm, tình cảm vợ chồng ngày một phai nhạt khi giá trị tài sản càng lúc càng nhiều. Bà Vân sợ rằng, sau này khi ông Linh nằm xuống số tài sản sẽ về tay các con riêng của chồng.
    Mối hục hặc đó kéo dài cho đến một lúc không chịu đựng nổi nữa, ông Linh đồng ý sang tên toàn bộ tài sản có được gồm 2 căn nhà ở Gò Vấp và Bình Thạnh cùng vài thửa đất riêng lẻ với điều kiện bà Vân phải chăm sóc ông đến cuối đời. Bà đồng ý.
    Nhưng một tháng sau khi toàn bộ giấy tờ đã về tay, bà Vân đưa đơn ra tòa xin ly dị chồng.
    Từ một tỉ phú với tài sản hàng chục tỉ đồng, ông Linh phút chốc trắng tay.
    Cay đắng hơn, căn nhà số 28 đường số 3 (Q.Gò Vấp) nơi cả hai đã từng cư ngụ là tài sản cuối cùng bà cần thu hồi, nên đã nhờ đến cơ quan thi hành án cưỡng chế. Việc này đồng nghĩa đuổi ông Linh ra khỏi nhà trong khi ông chưa có nơi cư trú mới.
    Cái dã tâm của người đàn bà 60 tuổi xuất thân là trí thức đã khiến cho nhiều người không thể ngờ tới. Dường như trong tâm trí của bà chỉ nghĩ tiền tài bất chấp cả nghĩa phu thê...
    Lá đơn “kêu cứu” cuối cùng
    “Anh có dám nghĩ rằng muốn đuổi một ông già 70 tuổi ra khỏi nhà cần phải huy động một lực lượng lên đến gần 100 người không ?” - người đàn ông đang trò chuyện chợt hỏi chúng tôi.
    [TABLE="class: image center, align: center"]
    [TR]
    [TD][​IMG]
    [/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="class: image_desc"]Đoạn kết trong đơn ông Linh gửi Thi hành án
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    Không đợi trả lời, ông nói tiếp: “Trước khi xảy ra sự cố đau lòng vài ngày, ông Linh có làm đơn gửi cơ quan Thi hành án. Trong đơn, ông Linh nêu rõ: “Thiết nghĩ tôi đã 70 tuổi chỉ cần 2 người sức khỏe bình thường là có thể bắt trói tôi đi rất dễ dàng nhưng tại sao chính quyền lại bày binh bố trận như đánh giặc ngoại xâm ?”.
    Ông Linh chưa hề có ý chống đối và sẵn sàng giao nhà cho cơ quan Thi hành án.
    Ông từng khẳng định, chỉ cần vài ngày sau khi xác định tài sản còn lại của mình, ông sẽ giao nhà cho bà Vân.
    Thế nhưng, quá “cạn tàu ráo máng”, chấp hành viên đã điện thoại cho ông nói rằng, bà Vân không đồng ý cho ông mang tài sản trong nhà ra đi.
    Vì thế, ông Linh đã gửi đơn xin hoãn thi hành án cho đến khi nào giải quyết xong việc tranh chấp tài sản.
    Cũng trong đơn, ông Linh cho biết chiều ngày 30/9, chấp hành viên L.Q.H đã gọi điện dọa nạt, xúc phạm ông. Lời đề nghị xác định tài sản không được cơ quan thi hành án chấp thuận.
    Trong đoạn kết ông Linh viết: “Tôi có cảm giác Thi hành án đang tìm cách bức tử tôi. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra nếu sự oan khuất của tôi không được giải quyết”.
    Sáng 21/10, bà Vân theo đoàn cưỡng chế buộc ông phải giao nhà. Có thể đã chuẩn bị từ trước, bất ngờ ông Linh tạt acid vào lưng bà Vân rồi vào nhà đóng cửa. Ít phút sau trên tầng 1, lửa đỏ rực. Ông đã tự thiêu…
    Cái chết thức tỉnh lương tri ?
    Trong điếu văn đọc trước linh cữu ông Linh, ông Phạm Gia Du, một người bạn lâu năm của ông cho biết: “Trong cuộc sống, ông Linh là một người có tấm lòng vị tha, bác ái. Vài ngày trước khi chết, ông đã tặng cho các quĩ từ thiện các phường 5 (Q.5), P.10 (Q. Gò Vấp), Trung tâm nhân đạo Quê Hương và Trung tâm nuôi dưỡng người già tàn tật số tiền lên đến 1,8 tỉ đồng".
    [TABLE="class: image center, align: center"]
    [TR]
    [TD][​IMG]
    [/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="class: image_desc"]Ông Phạm Gia Du đọc điếu văn trước giờ động quan
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    Là người luôn nặng lòng với những nỗi đau của xã hội nhưng chính mình lại gặp nhiều ngang trái đắng cay, ông Linh trong một phút yếu lòng đã hành xử thiếu cân nhắc.
    Hi vọng sự ra đi của ông sẽ thức tỉnh lương tri người trong cuộc. Liệu bà Vân có sống được trong sự thanh thản đến cuối đời trong những ngày sắp tới?
    Câu hỏi đó, chỉ có bà Vân mới trả lời chính xác nhất.
    Trần Chánh Nghĩa
    #8

Chia sẻ trang này